Thứ Tư, 24 tháng 4, 2019

LÀM THƠ


Bớ quan dân lớp H

Trật tự nghe giảng đơi:
Ta, thời danh Bí thơ
Cho các ngươi thoải mái
Phụt, ho, hay là nhổ
Cứ thăng hoa, phát lộ
Miễn có thơ xứng tầm.

Còn trách nhiệm chỉnh sửa
Trẫm giao phó cu Cương 
Đi cùng Hà lớp trưởng
Để cho thơ có vần.
Chúng mày không làm được
Thì cứ liệu thần hồn.

ĐONG


Gái nào, gái chẳng đong giai
Giai nào giai lại không tài tán em.
Nếu không, chỉ có thằng hâm
Nhìn thấy gái đẹp, lòng không thấy mừng.
Gái xinh, lòng dạ dửng dưng
Thế thì sắp sửa trở thành nữ tu.




Anh đây có mắt như mù
Nhìn thấy gái đẹp, rối bù cả lên.
Chân tay thừa thãi, quàng xiên
Câu nói chẳng nói, chỉ nhìn, ngắm thôi.
Ngắm xong, lòng dạ bồi hồi
Ước gì có dịp được ngồi gần bên.




Đến gần chả dám làm phiền
Ra về, tiếc rẻ, huyên thuyên, mất hồn.

Đêm nằm, bụng dạ bồn chồn
Vợ hỏi, thì bảo: Không phiền nàng đâu
Anh đây đau ở trong đầu
Ra ngoài say nắng, biết đâu mà lần.
Trai tài, gái đảm lớp HÉT

CHUYỆN TÌNH LỚP HÉT

CHUYỆN TÌNH LỚP HÉT
Lớp H có một cu Cương Ngày xưa lớp trưởng, thầm thương đĩ Hà. Đĩ Hà thì lại mặn mà Với thằng cu Mạnh có nhà ngã tư. Mặc cho cu Chiến gửi thư Đĩ Hà xinh vưỡn lắc lư cái đầu. Bàn trên, cu Hậu rất ngầu, Suốt ngày lẩn thẩn, nghiêng đầu, liếc Oanh. Hằng béo thì ngó loanh quanh Con trai lớp H, bà rành lắm ru Đành rằng có mấy thằng cu Dưng tuyền là hạng gà mờ, chíp hôi. Hằng rằng: thôi thế đành thôi Mất công nhảy nhót, một thời thanh xuân. Quyết đong được một trai tân Đẹp trai, sáng sủa, thêm phần có râu. Hằng la: nó chửa có râu Tay tao sờ mãi, mày đừng có điêu. Dưng mờ lại đúng một điều: Đẹp trai, cao ráo, tao "đau cái điền". Đĩ Hương thi thoảng luyên thuyên Dậy thì khí sớm, đong tình cu Chung. Cu Chung chẳng nói, chẳng đừng Hương mời không đắt, Hương đành đi tu. Rằng tu, chửa trót kiếp tu Gặp anh phải gió, đi tù cũng cam. Đĩ Châm ngồi cạnh đĩ Dâm Nghe tên đã choáng, biết làm sao đây. Đĩ Hồng hay chơi bài bây: Mấy cu lớp H, bà thèm vào dây. Chúng nó vừa xấu, vừa gầy Vừa toét con mắt, lại hay ỡm ờ. Chúng nó lại thích "bánh bơ" Đồ nhà chẳng quý, hững hờ, bỏ qua. Huyền Thanh má lúm hiền hòa Ông ổng vọng cổ lại ca nhạc vàng. Hạnh Xoe ngồi cạnh Bích Hường Tóc dài quá đít vấn vương các thầy. Toàn xoăn tròn trịa cối xay Thu lu một góc, ở ngay bàn đầu. Vân Nga béo múp phao câu Má hồng, thầy lý âu sầu, nhớ thương. Thúy Hà cùng mạn Ngân, Phương Tuyên thời xinh gái, ra đường đong giai. Đong đi, đong lại, đong hoài Bây giờ thời đã lên bà từ lâu. Cu Phiên suốt ngày âu sầu Loay hoay tìm thuốc đau đầu, đau răng. Cu Chính có tính lăng nhăng Người to như tịnh, dưng mờ rất hôi. Cu An ăn mặc lôi thôi Dưng mờ giải toán: thôi rồi, rất nhanh. Cu Quân xe đạp màu xanh Quần áo chải chuốt, rành rành bảnh giai. Cu Lên đá bóng rất tài Con gái lớp khác ngắm hoài, ngẩn ngơ. Thanh Hà giờ thích làm thơ Sểnh ra một tý là mơ seo-phì. Cu Bình học bên lớp I Tý táy, tý mẻ với dàn gái yêu. An khuyên: mày chớ có liều Điêu điêu chúng nó, yêu nhiều ngẩn ngơ. Hồng rằng: này, đừng có mơ "Các chụy" có ế, chẳng sờ được đâu. Chúng mày vừa xấu, vừa xa Thằng sứt, thằng sún, chứ đâu đẹp gì! An ta cãi lại tức thì: Chúng tao mỳ chính, mày điêu điêu là.
Lệ Hà nhà ở rất xa Mỗi lần đi học, qua ba cánh đồng. Đường đi, lối lại lòng vòng, Dưng mà vưỡn cố, để không muộn giờ. Thu Huyền hồi bé mộng mơ Đạp xe bay tóc, ngẩn ngơ bao người. Hiệp cùng quê với Huyền còi Bích Cẩm thổ địa là nơi sinh thành. Thúy, Hằng có chút họ hàng Vừa là bè bạn, thêm tình chị em. Hai người ngồi ở bàn trên Dãy bàn bên phải, cùng miền Bí thư. Thị Nhãn giờ nhớ lơ mơ Sống cùng con cháu, ở gần nhà Thương. Đĩ Tho từ ngày ra trường Lênh đênh, phiêu bạt, lấy chồng Quảng Ninh. Bây giờ nhà cửa đình huỳnh Kinh doanh hải sản, thắm tình bốn phương. Lớp Hét nổi tiếng nhất trường Trai tài, gái đảm, vấn vương bao người.

NGÀY XƯA, MÙA ĐÔNG

LTG: Đây là bài viết được tôi copy về từ https://www.facebook.com/ha.nguyenthithanh.758/posts/555964811228004. Mọi người đọc và cùng suy ngẫm.

Ngày xưa mùa đông, trời lạnh lắm. Những khuôn cửa sổ lắp những cánh gỗ mỏng mảnh và lọc xọc, gió lùa vào trong nhà lạnh toát. Đặt lưng nằm xuống giường chỉ có chiếu mỏng, nằm mãi co ro mà cái lưng vẫn lạnh. Bố ra mấy hàng may ngã ba thị trấn xin về một bao mảnh vải thừa, bằng bao diêm, bằng bàn tay, bằng quân bài…đủ thứ hình thù méo mó. Con gái cặm cụi ngồi khâu tay ghép vào nhau mấy ngày mới được cái vỏ chăn đủ màu sắc. Bố đem nhét tất cả quần áo mùa hè vào đó thế là được cái chăn đắp. Bố lại xin rất nhiều tờ báo cũ trải xuống dưới chiếu cho ấm lưng. Những mùa đông lạnh quá, bố còn lót rất nhiều lá chuối khô, đêm nằm kêu loạt soạt. Và những ngày mưa ẩm triền miên, lật chiếu lên thấy rất nhiều những con gì bé li ti chạy ra từ những khe lá chuối….

Ngày xưa mùa đông, trời lạnh lắm. Buổi sáng co ro đi học, môi tái mét và bàn tay cóng buốt. Từ mấy hôm trước, bố đã nặn cho chiếc lò đất sét con con bằng cái bát ăn cơm. Con nhặt những quả phi lao khô đựng vào đó, đốt lên thành những cục than hồng. Cái bếp lò đầy khói cay xè đỏ mắt, nhưng nóng hổi làm ấm đôi bàn tay con gái suốt dọc quãng đường đi học giữa cánh đồng lồng lộng gió. Thế mà đến lớp ngồi một lúc, bàn tay lại cứng đờ vì lạnh, cầm cái bút chấm vào lọ mực còn chệch, viết chữ thì nguệch ngoạc, cứ tưởng không phải tay mình…

Ngày xưa mùa đông, trời lạnh lắm. Cái nhà tắm không có mái ở ngoài trời. Con đun một nồi nước sôi, xách một xô nước lạnh vào nhà tắm rồi hòa thành xô nước ấm, hơi bốc lên nghi ngút, nhưng ngửa đầu lên gió vun vút trên đầu. Con tần ngần mãi chẳng dám trút bỏ quần áo để tắm. Cứ co ro đứng trong nhà tắm ngần ngừ một lúc như thế, thì xô nước lại nguội lạnh mất rồi.

Ngày xưa mùa đông, trời lạnh lắm. Đêm nằm trong nhà, gió rít ầm ầm qua khe cửa, lùa vào nhà như những bàn tay lạnh ngắt. Tiếng lá rụng rào rạt ngoài sân, ngoài vườn. Sáng mai dậy đi học đã thấy lá khô đầy đường. Và những cây bàng ven đường ngã ba thị trấn trơ khấc những cành trụi lá. Chiều đi học về, con lại mải miết mang sảo mang dây đi nhặt lá bàng rụng về phơi cho nỏ dành đun bếp. Ngước nhìn không còn những tán bàng xanh ngắt, trong lòng đứa con gái nhỏ bỗng thấy nôn nao, bồi hồi…

Ngày xưa, không xưa lắm như hồi còn bé, lúc ấy đã là sinh viên đại học, cũng vẫn còn lạnh lắm. Phòng ký túc xá cũng chỉ có cánh cửa gỗ đơn sơ. Nhưng một lũ con gái nằm ken nhau trên cái giường nhỏ, đêm nóng sực cả người và sớm thức dậy, đứa bạn gái cạnh mình mở mắt tung chăn toét miệng ra cười, đôi má đỏ hồng như táo chín. Ngày 20.11 hồi ấy sao lạnh thế, buổi tối cả lũ lò dò đạp xe sang trường sư phạm chơi, mình ngồi sau xe anh bạn mà lạnh đến nỗi phải khoác cả cái chăn chiên…Dọc đường đi chỉ thấy sùm sụp những cái chăn lồng phồng di động trên đường phố

Bây giờ mùa đông, không lạnh lắm. Gió không còn chui qua nổi những khe cửa kính. Phòng tắm có đèn sưởi ấm sực. Giường nệm ấm chăn êm. Đường phố lúc nào cũng đông đặc xe hơi xe máy, khói xe làm nóng cả không gian, …nhớ con đường đi học vun vút gió đồng…


PS. Hôm nay, một ngày đông, nhưng không lạnh, nắng dịu dàng như Tết, đi qua đường Kim Mã, mình thấy lá khô rơi đầy trên cỏ, nhưng ngước nhìn lên những vòm cây vẫn xanh rì. Chợt nhớ cây bàng rụng lá ở thị trấn nhỏ ngày xưa. Nhớ con đường đi học lạnh run người. Nhớ bàn tay tím mực run lẩy bẩy…. Bây giờ…. sao cây không rụng lá như ngày xưa nhỉ…???

VÓ KHUYA

VÓ KHUYA

VÓ KHUYA...
VÓ KHUYA. Hôm nay nước lặng, trăng sáng, vó khuya đi cất tép đêm. Con sông chảy ngang cánh đồng sau lưng nhà, chỉ cách một đoạn đường. Bàn chân trần lướt trên bờ cỏ mát rượi, gió nhè nhẹ từ sông phả vào mang theo mùi nước tanh tanh, mùi lúa thơm ngan ngát và mùi đất ruộng ngai ngái, ngây ngất cả lồng ngực nhỏ và nhẹ bẫng gánh vó trên vai.
Dòng sông lờ mờ trong bóng tối nhá nhem, sóng lăn tăn, trăng còn chưa lên. Những chiếc vó được rải đều men theo bờ nước. Mùi cám rang thơm ngầy ngậy, ngọt ngào theo bàn tay cô bé bay vào trong vó. Những mẻ vó đầu tiên đã được cất lên, bàn tay nhỏ nhẹ nhàng níu cây sào dài từ từ nhấc vó lên mặt nước. Biết bao nhiêu là sung sướng oà theo tiếng giãy lách tách của những con tép sông mập mạp trắng trong trạt kín như dát sao trên mặt vó. Những con cá nhỏ tung mình cuống cuồng tìm lối thoát, những chú cua chạy vòng quanh, đôi khi có cả những con rắn nước chạy loằng ngoằng trong vó. Cái rổ đựng tép hơi đằm tay thì trăng lên rực rỡ, ánh trăng lấp loáng theo làn nước lăn tăn. Về đêm gió đồng mạnh dần thổi bay làn tóc rối. Trăng lên, là lúc vó bắt đầu reo vui với tiếng lạch xạch của những chú tôm càng đi ăn đêm bị quyến rũ bởi mùi thính mà lỡ bước sa chân. Mãi mãi, có lẽ chẳng bao giờ quên được cảm giác sung sướng dâng lên tràn ngập khi cái vó đang từ từ nhô lên khỏi mặt nước là đã thấy bao nhiêu chú tôm bật càng tanh tách. Sóng liu diu, ánh trăng vỡ ra theo dòng chảy toé xuống mặt nước, và nụ cười thầm đọng trên môi...
Cuộc đời, có bao nhiêu những giờ phút đợi chờ. Nhưng mấy ai có những giây phút đợi chờ như cô gái nhỏ? Một mình trong bóng trăng khuya tĩnh lặng, chờ đến lượt nhấc vó lên để lắng nghe những tiếng lạch xạch trĩu tay, để nhoẻn cười vui sướng khi rổ tôm tép nặng dần. Một mình lót sào ngồi bên bờ sông, gió hây hẩy mơn trên gò má, mắt đăm đắm ngắm dòng sông, vô tư lự chẳng chút muộn phiền... Xung quanh chỉ có bóng tối, ánh trăng, gió đồng và nước chảy liu diu...sao nhớ hoài không dứt...??
VÓ KHUYA. Hình như là mùa lúa ngậm đòng. Nước lúp xúp ngang bắp chân trong những ruộng lúa xanh rì. Anh trai bảo hôm nay mang vó đi cất tôm đồng. Tiện thể anh đặt ít rọ cá rô. Mỗi cái rọ bằng bắp chân anh thả vào một dúm mậm thóc ngâm có mùi thôi thối, cài rọ vào những rãnh nước vắt giữa ruộng và sông. Ngày mai, ra nhấc rọ sẽ thấy chật ních những chú cá rô béo vàng hứa hẹn những bát canh rau cải vàng ngậy trứng ngọt lừ. Anh bảo, hôm nay nước chảy xiết đừng đặt vó ở sông. Anh kiếm những khoảng trống trong ruộng lúa đặt chen cái vó vào. Chật chội, cái vó hơi rúm ró, nhưng chỉ một thoáng nhấc vó lên đã xao xác những chú tôm đồng chắc nịch nâu nâu. Hai anh em cứ mải miết đi khắp bờ ruộng này đến bờ ruộng khác. Khi tôm đã ngớt dần, vó đặt lâu hơn một chút, anh rủ em lên bờ đê rút trộm đống rạ nhà ai để đốt nướng tôm. Có hôm, tôm nướng chưa kịp trôi khỏi cổ thì ông cụ nhà ven đê phát hiện lửa cháy liền lao ra chửi bới om sòm “quân nào đốt rạ nhà ông”. Đến giờ, cô em gái vẫn còn nhớ cảm giác trống ngực đập thình thịch sợ hết hồn chạy trối chết lao vèo xuống con hào ven bờ đê để trốn. Mắt he hé nhòm lên chờ ông cụ đi khuất mới dám mò lên bờ. Thế mà xuống đến bờ ruộng, hai anh em đã vừa cười hi hí vừa nhấc vó tôm.
Tối muộn, anh vác vó, em cắp cái rổ nặng trĩu về nhà. Mẹ dọn cho mâm cơm có đĩa tép rang với khế và bát canh rau đay ngọt đậm sao mà ngon thế. Trong ánh trăng lãng đãng mát rượi, cô gái ngồi xấp xỏa trên hiên nhà, ăn hết bát này đến bát khác mà chẳng biết no. Ngước mắt nhìn hàng cau tỏa bóng, lá vỗ lao xao, tưởng như hạnh phúc chỉ đơn giản là cuộc sống thanh bình như thế ….
VÓ KHUYA. Hôm nay vó khuya không đi cất tép đêm. Hè đã đến. Cô bé trả sách trả vở trả bút trả mực cho trường cho lớp. Những nhành hoa phượng cháy, những tiếng ve râm ran từ sáng đến tối khuya, những chùm vải thiều đỏ rực…giờ đây sẽ cùng cô bé và đứa bạn gái hàng xóm lang thang với gánh vó bất kể lúc nào trong ngày. Chẳng hề quan tâm đến mớ tóc vàng nắng và làn da đen nhẻm đi mỗi ngày, hai cô gái nhỏ lần mò hết ao này đến chuôm kia, hết mương này đến rạch nọ, cất vó tôm. Cô bạn hàng xóm ngày nào giờ đã theo chồng về Hải phòng sinh sống, có khi nào nhớ lại những sáng những trưa chúng mình ngồi trên bờ ao dưới những bụi tre già lá khô rụng đầy mặt đất êm ái như tấm thảm mà đánh chuyền đánh chắt trong lúc chờ cất vó …
Cái mốt cái mai
Con trai cái hến
Con nhện chăng tơ
Quả mơ quả mận
Cái cận lên bàn hai
Hai chúng tôi
Hai chúng nó
Hai con chó
Hai con mèo….
Tiếng hát ngân nga có còn theo bạn vào những giấc ngủ oi nồng nơi phố xá chật hẹp nghẹt khói xăng? Bạn có còn nhớ cây sắn tàu đầy quả đỏ ngọt lịm cong cong vươn mình ra bờ ao? Bạn có còn nhớ những cánh chuồn ớt đỏ chói đậu trên gọng vó của chúng mình, hai cô bé say đắm ngắm nhìn chẳng dám nhấc vó lên vì sợ chuồn bay đi mất. Đến lúc chuồn bay, nhấc vó lên thì tôm tép ăn sạch cám đã bỏ đi hết mất rồi, vó chỉ còn lèo tèo vài chú cá nhi đồng. Chuồn chuồn ơi, tuổi thơ ơi…
Bây giờ, bao năm rồi, cuộc đời đã đem mình đi tới biết bao nhiêu vùng quê trên khắp đất nước. Đi qua mỗi con sông, con suối, mỗi vùng nông thôn thanh bình với bao nhiêu ruộng đồng trù phú xanh tươi, ….mình đều cố đưa mắt kiếm tìm bóng vó tôm quen thuộc mà sao chẳng thấy…Thuốc sâu, thuốc diệt cỏ, …và biết bao nhiêu chất thải độc hại khác đã giết chết hết cá tôm rồi???
Những vuông màn bé nhỏ mà chứa đựng cả một trời thương nhớ tuổi thơ mãi mãi sẽ chỉ còn là KÝ ỨC ….? VÓ KHUYA...
(Nguồn: https://www.facebook.com/ha.nguyenthithanh.758?fref=hovercard- 15/01/2016)

MA QUÊ

MA QUÊ -

MA QUÊ
(Nguồn: https://www.facebook.com/ha.nguyenthithanh.758/posts/561343307356821)
NGÀY XƯA, NHÀ QUÊ NHIỀU MA VÃI. Ở đầu lối rẽ vào ngõ nhà mình, có miếu Đông ốc. Miếu Đông ốc cổ kính, rêu xanh, trong miếu tối om. Sân miếu có 1 cây duối cổ thụ cằn cỗi, xương xẩu, thân duối mốc meo có cái hốc to đứa bé con chui lọt, hốc đen thăm thẳm và đầy rêu, lúc nào cũng ẩm ướt. Ban ngày, bọn trẻ hay chơi quẩn quanh cây duối tìm trong vòm lá những quả chín vàng ươm và ngọt lịm. Thế nhưng cây duối lại có Ma Tây đen và Ma nữ. Những đêm giời âm u, Ma tây đen từ hốc duối chui ra tập võ huỳnh huỵch ở sân miếu, đầu trọc lốc, mặt đen sì và răng trắng ởn, thi thoảng cười ặc ặc. Đồng hành với chú Ma Tây đen là bóng một người đàn bà mặc áo choàng trắng lượt thượt nửa đêm về sáng lại xuất hiện ngồi vật vờ trên tán lá xanh rì rên rỉ hờ khóc ru con. Làn tóc dài rũ rượi xõa xuống tận mặt đất phất phơ phất phơ…Nghe nói ai đến gần gốc duối là chị chàng cuốn tóc vào cổ thít chặt cho đến ngạt thở, lưỡi thè ra lõng thõng mới thôi… Tối nào đi đâu về muộn qua đoạn đường trước miếu, mình cũng cắm đầu cắm cổ chạy vọt qua mà ngoái đầu lại thấy làn tóc phất phơ vẫn rợn tóc gáy. Hãi hãi là….
NGÀY XƯA, NHÀ QUÊ NHIỀU MA VÃI. Ngõ xóm xưa đất nện, ven đường có những hàng rào tre vân vàng óng, lau sậy hoa trắng phất phơ hay ti tỉ những loài cây dại khác. Bờ rào nhà ông Thư cũng có 1 cây duối thấp lè tè và cằn cỗi chẳng kém gì cây duối miếu Đông ốc. Bám trên thân duối là những dây tầm xuân đến mùa nở đầy những bông hoa hồng rực chạy dài hàng mét vô cùng đẹp mắt và lãng mạn. Biết bao những buổi sáng đi học qua, mình thường ngẩn ngơ ngắm nhìn những đóa hoa tươi thắm còn long lanh những giọt sương tưởng như bờ tường cung điện của một nàng công chúa. Thế nhưng ban đêm, bụi duối lại là một nỗi kinh hoàng vì có con Ma tây trắng. Ma tây trắng chỉ có đầu mà chẳng có thân! Có đêm giếng nhà cạn nước, mình sang xóm bên tắm nhờ về muộn, khuya lắm một mình thờ thững về nhà. Trên đầu, trời trong veo lấm tấm sao, gió thổi hắt hiu mát rượi, ánh trăng suông phủ đầy ngọn cây bờ cỏ. Nhà nhà đã đóng cửa đi ngủ, ngõ vắng tanh chỉ có tiếng côn trùng óc ách đó đây. Vừa tắm mát xong phê lòi, đang mơ màng lững thững, đến gần bụi duối nhà ông Thư, bỗng mình nghe tiếng bước chân ai thập thõm phía sau. Trong lòng chợt dấy lên một nỗi sợ hãi mơ hồ, mình rảo bước nhanh hơn lập tức thấy tiếng bước chân “bẹt, bẹt, bẹt, bẹt…”. Cắm cổ chạy lên mấy bước, lại thấy huỳnh huỵch đằng sau lưng. Mồ hôi túa ra sũng lưng áo. Lấy hết can đảm, mình dừng bước quay phắt đầu lại phía sau, mắt trợn ngược nhìn trừng trừng …..Chẳng thấy một bóng người !!. Trong ánh trăng vàng vọt chỉ thấy bóng đen của những tàu lá chuối bên đường như những cánh tay ma quái đu đưa…. Trống ngực đập thình thình, mình quay đầu bước đi tiếp, bỗng nhiên trong bụi tre bên kia đường vang lên một tiếng thở dài “Phììììì…” vô cùng ai oán, và dưới chân, đột ngột một cái đầu đen sì từ bụi duối lăn lông lốc ra đường.
Ối dồ ôiiiiii….., ma gì mà “song kiếm hợp bích” vãi hồn! bao nhiêu vía non còn sót lại của con bé bay vọt lên mây, hai đầu gối mềm nhũn gục xuống đường, chẳng thốt nên lời. Một lúc sau, thấy lành lạnh man mát, con bé tỉnh lại thì ôi thôi, quần cũng đã ướt sũng tự bao giờ….
NGÀY XƯA, NHÀ QUÊ NHIỀU MA VÃI. Mình vẫn còn nhớ lúc ấy có lẽ khoảng 3-4 tuổi, buổi tối bố mẹ đi vắng, mình ở nhà với hai ông anh trai. Ngày ấy, nhà quê chỉ có đèn dầu, dầu ma-dút, ánh sáng le lói đỏ quạch và đầy muội đen. Đó cũng lại là một đêm sáng trăng suông. Ba anh em đang ngồi chơi trên cái giường kê sát cửa sổ nhìn ra vườn, bỗng một ông biến đâu mất. Ngọn lửa từ cái đèn chai để trên bàn bỗng nhỏ dần nhỏ dần rồi còn bé tẹo như hạt đỗ, le lói ánh sáng liu diu. Các góc nhà tối đen. Ngoài vườn, gió phần phật thổi, ánh trăng loang loáng trên những tàu lá chuối một cách hết sức liêu trai. Bỗng có tiếng “soạt soạt…” vọng vào – mình giương mắt nhìn ra cửa sổ, thấy từ sau bụi chuối to bất ngờ hiện ra một cái bóng trắng toát không đầu, hai tay cũng trắng phất lên phất xuống lượn lờ tiến đến gần cửa sổ. Vừa lúc đó, ánh trăng mờ đi, ngọn đèn bỗng nhiên phụt tắt, căn nhà chìm trong bóng tối. Con bé con hoảng hồn quay phắt lại thì không còn thấy ông anh trai còn lại đâu, chỉ thấy những bóng sáng lập lòe bay vun vút trong nhà từ góc này sang góc khác. Trời ơi,….hú hú….
NGÀY XƯA, NHÀ QUÊ NHIỀU MA VÃI. Gần sân kho hợp tác, có một bụi tre gai rất to dễ đến mười mấy cây, cây nào cây nấy cao vun vút và đầy gai đan kín, tưởng như 1 con gà cũng khó chui lọt. Ấy thế mà một sớm mờ sương, chưa tỏ mặt người, có tiếng 1 bà già đi chợ sớm qua đó thét lên thất thanh. Dân làng đổ ra xem thì đã thấy bà ta ú ớ chỉ vào bụi tre gai, giữa bụi tre là 1 cậu con trai ngồi thiêm thiếp. Dân làng phải xúm vào phạt hết cành gai đi mới dẹp được một quãng hở lôi người đó ra ngoài, chẳng hiểu đêm qua bằng cách nào cậu ta lọt được vào giữa bụi, không một vết gai cào??? Người ta bảo Ma Đưa Người….
NGÀY XƯA, NHÀ QUÊ NHIỀU MA VÃI, đèn điện không có, cũng chẳng có những trò chơi điện tử như bây giờ. Tối mùa hè, mình và thằng em hay nằm trên cái chõng giữa sân hóng mát đếm sao chán lại gọi bố ra, nghe ông kể chuyện ma. Ma Giải, Ma Lam sống dưới đáy những cái ao rộng mênh mông sâu thăm thẳm, sẵn sàng rút chân bất cứ đứa trẻ nào dám mò mẫm xuống ao bơi một mình. Có những đêm mưa ảm đạm, thê lương, ngồi trong nhà nhìn qua cửa sổ, mấy ông anh chỉ cho mình thấy những bàn tay ma thò lên khỏi mặt nước vẫy vẫy chập chờn. Bố còn kể chuyện Ma Xó. Ma Xó ở miền núi, khi bố đi bộ đội nghỉ chân tại nhà những người dân thiểu số. Ma Xó là những xác người khô cứng nằm trong khúc cây to khoét thành cái hòm dựng ở góc nhà. Nửa đêm, xác người loạng choạng đi ra khỏi khúc cây, lượn quanh nhà tìm đồ ăn, vừa lẫm chẫm bước đi vừa sụt sùi nức nở…. Mình và đứa em nằm dỏng tai lên nghe trong ánh trăng mờ, tiếng bố thì thầm kể chuyện, thật là liêu trai chí dị…Run lên sợ hãi mà vẫn thích nghe…
Ngày xưa, nhà quê nhiều ma vãi….Thành phố sáng đèn, ma không ở. Thành phố xe cộ đi lại suốt ngày đêm, ma không ở….Nhà quê đến là nhiều ma…
Khi lớn lên, mình mới hiểu rằng, những Ma tây đen, tây trắng, ma cây duối, ma cây gạo, ma Lam ma Giải…chỉ là những hình ảnh người lớn vẽ ra dọa cho trẻ con đừng bỏ nhà đi chơi buổi tối hay xuống ao bơi mà chết đuối. Cái đầu lâu lăn lông lốc trên ngõ xóm mình gặp thuở nào chỉ là một con chuột cống. Tiếng thở “Phì” ma quái thực ra là tiếng con trâu nhà bà Khoa, trong cơn sợ hãi mình quên béng dưới bụi tre là cái chuồng trâu ….Người con trai tội nghiệp chui vào bụi tre giữa đêm chỉ là một người có chứng mộng du….
Hiểu rồi,…nhưng tuổi thơ ở nhà quê nếu không có những bóng ma chập chờn liệu có là ký ức sinh động, gợi nhớ đến thế không ….???
P/S. Có ai biết bóng ma vườn chuối là gì không??? He he he…. :))))